Giáng sinh chứ có phải Valentine đâu mà chúng ta phải sợ cô đơn!
Không có người yêu thì cứ gọi hội bạn ‘lầy’ đến tụ tập, còn không thì về nhà ăn bữa cơm với ba mẹ, mở nhạc hát vài bài, chả có gì mình phải sợ cô đơn cả! Càng đến gần Giáng sinh, năm mới, bọn FA như tôi lại đột ngột phát ‘bệnh buồn tủi' – căn bệnh thường xảy ra vào mỗi dịp lễ. Đâu đâu trên Facebook cũng có những dòng tâm trạng ủ ê, nào là ‘Noel này cũng giống năm xưa, vẫn chưa có gấu vẫn đi một mình', nào là ‘nhìn những cặp đôi đi ngoài đường ôm nhau, nắm tay nhau, tao nhớ năm ngoái quá, năm ngoái tao cũng… đứng ở xa nhìn bọn nó'… Thân phận FA không một mảnh tình vắt vai lại được dịp là đề tài của lũ bạn đểu, bọn nó trêu Noel này thì tôi cứ ở nhà mà đắp chăn ngủ cho qua ngày, chả phải làm gì hết. Nhiều lúc nghĩ cũng đúng, không có người yêu thì cần Giáng sinh làm gì. Lại còn có thêm hẳn một đội độc thân lượn lờ trên mạng xã hội rầu rĩ nữa, thôi tính tắt máy để đi ngủ. Thế rồi có thằng bạn, cái thằng mà suốt ngày chê tôi béo, chê tôi lùn, người như tôi thì có… chó nó ...