Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tap van

Tạp văn: Bể cá thủy sinh, không gian xanh trong ngôi nhà bạn

Hình ảnh
BỂ CÁ CẢNH THỦY SINH, KHÔNG GIAN XANH TRONG NGÔI NHÀ BẠN   Sinh trưởng và lớn lên ở thành phố, tôi và bao người thành thị khác đã quen mắt dần với những bức tường vôi nước, những cột thép vững chắc nhưng trơ cứng vô cảm; những khối bê tông dù đã được trang trí đa màu sắc nhưng vẫn không tránh khỏi có một cảm giác rất nặng nề xung quanh nơi mình ở. Mỗi lần được nghỉ lễ đưa gia đình về quê, tôi và những người thân trong gia đình lại cảm thấy rất vui vì lại được dịp hòa mình vào khung cảnh của đồng quê, lại được dịp hòa vào không gian màu xanh của thiên nhiên. Rất tiếc là do công việc mưu sinh, những lần nghỉ lễ đó rất là hiếm hoi. Một lần đến nhà một người bạn chơi tôi thấy một bể cá cảnh thủy sinh rất đẹp. Thế là nhờ người bạn giúp, tôi mua một bể cá bằng thủy tinh loại nhỏ có kích thước 60x25x30 cùng các phụ kiện như phân nền, đá sỏi, tiểu cảnh, bộ lọc, đèn, sủi oxy… cho bể cá, giá chưa đến năm trăm ngàn đồng. Theo ý kiến người bạn, do chưa có kinh nghiệm nuôi cá nhiều, tôi chỉ nuô...

Cô giáo Ngọc Giang và món xôi Trạng Nguyên

Hình ảnh
Xôi Trạng Nguyên do cô giáo Ngọc Giang nấu. CÔ GIÁO NGỌC GIANG VÀ MÓN XÔI TRẠNG NGUYÊN   Cứ đến tháng 5, cô Nguyễn Thị Ngọc Giang, giáo viên dạy môn địa lý Trường THPT Võ Thị Sáu (Q.Bình Thạnh, TP.HCM), lại làm vài đĩa xôi đem vào lớp đãi học sinh của mình. Là giáo viên dạy môn địa nhưng cô Ngọc Giang rất thích nấu ăn, những món ăn cô làm vừa được trang trí rất khéo vừa rất ngon miệng, không kém gì những đầu bếp thực thụ ở các nhà hàng. Người viết là một trong những người đã may mắn được thưởng thức những “tuyệt phẩm ẩm thực” của cô. Chỉ là những món ăn dân dã, nguyên liệu thực phẩm rất dễ kiếm nhưng nói chung đều rất tuyệt vời! “Đậu”, “đỗ” và sự tự tin Món ăn cô đãi học trò vừa mang tính chúc phúc cho các em sẽ vượt qua được kỳ thi tốt nghiệp lớp 12 đầy căng thẳng sắp tới, vừa giúp tình cô trò thêm đậm đà, vừa lưu lại một kỷ niệm khó quên cho các học sinh của cô sau ba năm gắn bó học tập đầy thân ái dưới một mái trường chung. Món xôi được cô đặt một cái tên khá ấn tượng, đó cũ...

Tạp văn: Tình bạn

Hình ảnh
TÌNH BẠN Sau Tình yêu, Tình bạn cũng là một thứ tình cảm rất thiêng liêng. Tình bạn cao quý là Tình bạn biết hy sinh, không ganh tỵ, không vụ lợi. Tình bạn như ngọn lửa than hồng đêm đông, tuy không bùng cháy sáng rực nhưng luôn âm ỷ ấm áp. Tình bạn có rất nhiều loại: bạn thời thơ ấu, bạn cùng khu phố, bạn học cùng lớp, bạn học cùng trường, bạn cùng giới tính, bạn khác giới tính, bạn có chung một sở thích… Tình bạn có rất nhiều, nhưng nếu chúng ta có được một người bạn để thố lộ tâm sự, để giúp đỡ ta mỗi khi ta gặp khốn khó thì thật là tuyệt vời! Nếu không có bạn bè chúng ta sẽ trở thành kẻ cô độc. Trong nghệ thuật âm nhạc đã có một truyền thuyết: Ngày xưa có chàng Bá Nha đàn rất hay. Khi nghe tin Chung Tử Kỳ là bạn nghe đàn của mình chết, Bá Nha đã khóc và đập vỡ cây đàn. Tri âm (người biết nghe và hiểu ngón đàn thần) đã mất thì cây đàn hỏi còn có giá trị gì nữa? Chúng ta cũng cần nên tỉnh táo để phân biệt bạn tốt và bạn xấu. Trong truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh vô tình đã kết ng...

Tạp văn: Hãy nghe lời người lớn tuổi

Hình ảnh
  HÃY NGHE LỜI NGƯỜI LỚN TUỔI Những người lớn tuổi là những đã trải nghiệm cả đời người trong hành trình thời gian nên có rất nhiều kinh nghiệm sống phong phú. Ông bà chúng ta đã dạy không sai, qua câu tục ngữ rất hay lưu truyền lại cho đời sau: “Kính lão đắc thọ”. Tiếc thay, có lẽ do cuộc sống công nghệ thông tin hiện nay quá phát triển, nên nhiều gia đình và nhiều người tuổi còn rất trẻ lại quên mất điều này. 1. Chiều ngày 15.4.2016, tại sông Trà Khúc, thuộc thôn Thanh Khiết, xã Nghĩa Hà, thành phố Quãng Ngãi đã có 9 em học sinh tắm sông không may gặp nạn bị chết đuối. Đau thương, tang tóc đã bao trùm lên những mái đầu bạc của những người cha, những người mẹ suốt đêm ngồi gào khóc gọi tên những đứa con đã vĩnh viễn ra đi… Nhiều người đã lên tiếng trách nhà trường nói riêng và Bộ Giáo dục và Đào tạo nói chung, tại sao trong các môn học thể thao của nhà trường lại không sớm phổ cập môn bơi cho các em? Điều trách cứ này không hề sai nhưng trước đó các em đã được bà Phạm Thị Bông...

Tạp văn: Cải cách giáo dục và chuyện một con khỉ

Hình ảnh
CẢI CÁCH GIÁO DỤC VÀ CHUYỆN MỘT CON KHỈ Chiều chủ nhật, tôi dùng xe gắn máy chở một người bạn là thầy T. - một nhà giáo dạy vật lý lớp 12 của một trường tại quận Bình Thạnh. Xe đang chạy bon bon trên đường nhựa lớn thì bất ngờ có một chiếc xe gắn máy từ trong hẻm chạy xộc ra. Tôi vội vã thắng gấp, rất may là xe không tông vào chiếc xe chạy ẩu kia, nhưng cũng khiến tôi và cả thầy T. một phen hoảng hốt vì cả hai hầu như cùng ngả người chúi nhủi về phía trước. Cầm lái chiếc xe gắn máy từ trong hẻm chạy ra là một thanh niên còn rất trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi. Anh ta nhìn chúng tôi rồi càu nhàu: - “Cắm đầu” chạy chi cho cố vậy hai cha? Thấy gã thanh niên nặng lời với những người lớn tuổi, tôi liền trả đũa: - Em cũng “cắm đầu” chạy từ trong hẻm ra đó thôi!  Với lại chúng tôi đang chạy trên đường lớn còn em từ trong hẻm chạy ra, theo luật đường bộ thì chúng tôi được ưu tiên hơn. Xe em phải nhường xe chúng tôi mới đúng luật giao thông. - Ưu tiên cái con mẹ gì! Lần sau hai cha còn chạy ẩu...

Đọc tập thơ Tình như sương khói của Dung Thị Vân

Hình ảnh
  Vài dòng cảm nhận khi đọc tập thơ                  Tình như sương khói của Dung Thị Vân Nhận được tập thơ Tình như sương khói của nhà thơ nữ Dung Thị Vân tặng, chỉ cần đọc vài trang đầu tôi dường như cảm nhận được ngay  cái sương khói mông lung, bồng bềnh của cao nguyên Lâm Viên, nơi Vân đã từng sinh sống và lớn lên. Tập thơ Tình như sương khói, được nhà xuất bản Hội Nhà Văn cấp giấy phép xuất bản năm 2014, có khoảng 50 bài thơ của Dung Thị Vân sáng tác trong những năm gần đây, in trên giấy trắng dày. Bìa tập thơ là do họa sĩ Nguyễn Chinh thiết kế rất đẹp, cả bìa trước và bìa sau đều có ảnh của Vân. Riêng bìa trước tập thơ là bức họa chân dung Dung Thị Vân, một vẻ đẹp nữ tính thật đằm thắm ẩn hiện lung linh dưới nét vẽ tài hoa của họa sĩ Nguyễn Chinh. Nhà thơ Dung Thị Vân ngoài bút danh là tên thật, Vân còn thường sử dụng hai bút danh khác là Lan Chi và Dung Vân. Quê Vân ở Đức Trọng, rất gần thành phố ...

Cô Trần Thị Vinh Đạm, ký ức về một trò chơi tuổi thơ

Hình ảnh
CÔ TRẦN THỊ VINH ĐẠM – KÝ ỨC VỀ MỘT TRÒ CHƠI TUỔI THƠ 1. Ký ức về một trò chơi tuổi thơ: Trong trường THPT Võ Thị Sáu cô giáo dạy văn Trần Thị Vinh Đạm luôn là một cô giáo vui vẻ và lạc quan. Trong một lần khi nhà trường tổ chức cho cán bộ công nhân viên trường đi du lịch ở Phú Yên, tôi cùng các bạn đồng nghiệp được nhiều lần trò chuyện với cô Đạm mới biết cô cũng là một người đa cảm và luôn còn giữ trong lòng rất nhiều ký ức về tuổi thơ ở Đà Loan, quê hương của cô. Ngày ấy, Đà Loan quê của cô Đạm còn nghèo lắm. Đà Loan là một xã nghèo heo hút miền núi, thuộc huyện Đức Trọng, tỉnh Lâm Đồng. Cũng như bao đứa trẻ khác trong xã, tuổi thơ của cô Đạm là một tuổi thơ nghèo khó. Xã của cô thời bấy giờ là một vùng đất kinh tế mới, điện còn không có thì nói gì có đến các tụ điểm vui chơi giải trí khác. Trò chơi của cô và các bạn thường là bắt cua đồng và chuột đồng. Tuy vui nhưng quần áo, đầu tóc đứa nào cũng bị lấm lem bùn đất. Trò chơi mà cô Đạm thích nhất lại chính là trò chơi “làm cô giáo”....

Cô giáo Hoa - Nghệ sĩ kể chuyện lịch sử

Hình ảnh
Cô Văn Thị Hoa Cô giáo Hoa - Nghệ sĩ kể chuyện lịch sử 1. Cô giáo dạy sử giỏi, chủ nhiệm cũng giỏi: Khi còn là một nữ sinh lớp 10 đi học tại huyện Bình Chánh, cô Văn Thị Hoa đã may mắn được cô giáo dạy sử Cảnh Tâm truyền cho lòng yêu thích môn sử. Thế là khi đã tốt nghiệp lớp 12, dù gia đình không mấy đồng tình, cô vẫn quyết định thi vào Đại học Sư Phạm khoa sử để theo đuổi ước mơ của mình. Tôi gặp cô Văn Thị Hoa lần đầu khi cô chuyển về trường THPT Võ Thị Sáu khoảng năm 1990 (trước đó cô dạy ở Bình Chánh). Là một giáo viên dạy sử giỏi, cô Hoa cũng còn là một giáo viên chủ nhiệm giỏi. Tôi còn nhớ trong những năm ấy, chỉ riêng về công tác chủ nhiệm, tôi đã phải học hỏi ở cô rất nhiều. Thông thường khi còn học ở Đại học Sư Phạm, rồi đi thực tập, các giáo sinh thấy rất thích thú với công tác chủ nhiệm vì luôn nhận được cảm tình của các em học sinh. Nhưng khi đã ra trường, khi đã trở thành giáo viên chủ nhiệm thực thụ với những trách nhiệm thật nặng nề của nhà trường giao phó, người giáo v...

Người giúp tôi yêu thích môn sử

Hình ảnh
Cô Văn Thị Hoa đang hướng dẫn cho các giáo sinh Người giúp tôi yêu thích môn sử 1. Nghệ sĩ kể chuyện lịch sử Tôi là một giáo viên vật lý, khi còn đi học tôi rất ghét môn sử. Khi về nhận nhiệm sở ở trường Võ Thị Sáu, tôi đã rất may mắn khi gặp được một giáo viên có rất nhiều kinh nghiệm đang dạy môn sử ở trường là cô Văn Thị Hoa. Cô Văn Thị Hoa lớn hơn tôi năm tuổi nhưng cô lại là một nhà giáo rất vững vàng trên bục giảng và có rất nhiều kiến thức về chuyên môn. Trong tình hình hiện nay khi có nhiều học sinh tỏ ra rất chán ghét môn sử, thì ngược lại trong trường Võ Thị Sáu nhiều em lại tỏ ra rất thích được cô Hoa chủ nhiệm, rất thích giờ học sử của cô. Cô Hoa lúc nào cũng đem theo bên mình một giỏ xách, bên trong có hàng chục cuốn sách dày cộp có dán hình ảnh, hoặc các tư liệu về sử học mà cô đã dày công sưu tập được. Nhiều lần vô tình đi ngang lớp của cô đang thao giảng, tôi bắt gặp những ánh mắt vui tươi hớn hở của học trò khi các em đứng trước lớp hóa trang để chuẩn bị diễn một tiểu...

Giới thiệu tập thơ Bài thơ cho em của Vũ Nguyên

Hình ảnh
Vài cảm nhận khi đọc tập thơ “Bài thơ cho em” của Vũ Nguyên   Vũ Nguyên là một người làm thơ trẻ có nhiều tài năng nhưng số phận của anh không may mắn như những người bình thường khác. Anh bị tật nguyền từ nhò. Trong lịch sử văn học Việt Nam cũng đã có rất nhiều nhà thơ, nhà văn trẻ cũng gặp rất nhiều bất hạnh trong cuộc sống như Vũ Trọng Phụng, Hàn Mặc Tử, Bích Khê… Có lẽ Vũ Nguyên cũng là một người bị “chữ tài liền với chữ tai một lần” như đại thi hào Nguyễn Du đã viết trong truyện Kiều chăng? Tập thơ “Bài thơ cho em” của Vũ Nguyên là tập thơ đầu tay của anh, có khoảng hơn 40 bài thơ, là những nỗi lòng trăn trở của anh trong suốt cuộc hành trình tự vượt qua chính mình để bước đến tương lai. Vũ Nguyên tuy đơn độc nhưng anh rất tự tin: “Một mình tôi chỉ một mình Không bè không bạn không tình lứa đôi Từ lâu như đã quen rồi...? Giường là tri kỷ gối thời tình nhân.” (Một mình tôi) Tuy nói là nói vậy, nhưng cũng như những người làm thơ khác, luôn mắc bệnh đa sầu và đa...

Những câu chuyện về gác thi

Hình ảnh
Những câu chuyện về gác thi 1. Câu chuyện vui về số “đại quý” Có một câu chuyện vui thế này. Ngày xưa có một chàng trai khôi ngô tuấn tú nghe đồn trên núi cao có một vị ẩn sĩ có có tài tiên tri, có thể “thượng thông thiên văn, hạ tri địa lý, trung tri nhân sự” nên chàng quyết lên núi tìm. Sau bao ngày vất vả chàng đã tìm được vị ẩn sĩ để xin hỏi về tương lai của mình. Vị ẩn sĩ ngồi trầm ngâm bên chàng hồi lâu rồi bất ngờ “phán” chàng có tướng số vô cùng đại quý! Ông nói tướng của chàng có tới ba điều rất quý. Cái quý thứ nhất là chàng có lá số tử vi hưởng cách “nhất hô bá nặc”. Nghĩa là sau này chàng chỉ cần hô một tiếng là có trăm người dạ thưa, uy quyền lừng lẫy. Cái quý thứ hai là chàng có số đại phú, chàng sẽ được lãnh rất nhiều loại lương, ký tên lia lịa đến mỏi cả tay và lãnh tiền cũng không kịp đếm! Cái quý thứ ba là chàng sẽ được giữ những chức vụ cực kỳ quan trọng, luôn được giao giữ và phân phát những hồ sơ tuyệt mật của quốc gia. Chàng trai mừng lắm vội lạy tạ vị ẩn sĩ và r...