Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen ngu ngon

Truyện ngụ ngôn: Chó, Mèo và Chuột

Hình ảnh
Truyện ngụ ngôn: Chó, Mèo và Chuột Ngày xưa Chó, Mèo, Chuột là ba bạn thân vẫn thường chơi chung và giúp đỡ nhau lúc thuở còn hàn vi. Sau này, thấy Mèo có học thức, lại có năng lực nên vua Cọp phong cho Mèo một chức quan, giúp vua Cọp cai quản muông thú trong một khu rừng rộng lớn. Từ ngày Mèo lên làm quan, Chó và Chuột tuy ít gặp được Mèo, nhưng Mèo vẫn nhớ bạn cũ thỉnh thoảng lại đến nhà Chó rồi Chuột để thăm hỏi. Chuột rất tự hào có bạn đang làm quan lớn, nên thường đem chuyện ngày xưa còn nghèo hèn của Mèo kể lại cho muông thú trong rừng nghe. Chó thấy vậy vội khuyên: - Bạn Chuột à, bạn Mèo giờ đã làm quan, tuy vẫn còn tốt với chúng ta nhưng bạn cũng không nên kể mãi chuyện cũ làm gì. Vừa làm mất uy tín lại vừa đụng chạm đến tự ái của bạn Mèo. Chuột cười: - Bạn yên tâm đi, Mèo chơi thân với tôi lắm. Không sao đâu! Chuột đã không nghe lời khuyên của Chó lại còn cao hứng kể thêm cho đám bạn xa gần nghe chuyện ngày xưa Mèo vẫn thường hay ăn vụng nên bị người ta rượt đánh, chuyện n...

Truyện ngụ ngôn: Gia sư

Hình ảnh
chim chèo bẻo Truyện ngụ ngôn: Gia sư Một hôm lão trọc phú Chim Lợn đến gặp nhà hiền triết Cú Mèo để phàn nàn: - Tôi có mời một Giáo sư toán học rất nổi tiếng là Tiến sĩ toán học Khổng Tước đến nhà để kèm cho con tôi học toán. Thế nhưng không hiểu sao cô giáo Chèo Bẻo, chỉ có bằng cấp cử nhân thôi, cứ cho con tôi điểm toán toàn bốn, năm hoặc chỉ có sáu điểm là cao nhất? Nhà hiền triết Cú Mèo nghiêm khắc nhìn lão trọc phú Chim Lợn hồi lâu rồi nói: - Chỉ cần nghe ông nói là tôi biết ông và con ông có ý coi thường cô giáo Chèo Bẻo, một trong những cô giáo dạy hết lòng và rất công tâm đối với học sinh trong Khu Rừng Chim của chúng ta. Ông nên nhớ, dù gia sư cho con ông có là Tiến sĩ toán Khổng Tước đi nữa nhưng con ông vẫn không phải là Tiến sĩ! Và dù Tiến sĩ Khổng Tước có hết lòng truyền thụ đi nữa, kiến thức toán của con ông cũng chưa chắc có được một phần nghìn kiến thức của Tiến sĩ. Theo tôi người dạy toán và cho điểm toán trực tiếp cho con ông chính là cô giáo Chèo Bẻo. Con ông chưa...

Truyện ngụ ngôn: Người thầy Họa Mi

Hình ảnh
chim họa mi Truyện ngụ ngôn: NGƯỜI THẦY HỌA MI Tại Khu rừng chim, một khu rừng dành riêng cho các loài chim, năm nào cũng đều có cuộc thi hót của các loài chim do nhà hiền triết Cú Mèo tổ chức. Tuy đã nhiều năm trôi qua nhưng giải hót hay vẫn cứ lẩn quẩn thuộc về các nghệ sĩ hót Hoàng Anh, Sơn Ca và Họa Mi. Thấy vậy nhà hiền triết Cú Mèo mới nảy ra sáng kiến đề nghị ba chàng nghệ sĩ trên hãy tự chọn cho mình mỗi người một học trò riêng để truyền dạy hết bí quyết nghệ thuật hót, nhằm tạo thêm sự phong phú cho nhiều giọng hót hay dự thi. Ai có học trò đoạt được giải xem như sẽ thắng lớn cho mùa thi năm sau. chim sơn ca Thế là Hoàng Anh, Sơn Ca và Họa Mi cùng treo bảng tuyển chọn giọng hót hay. Có ba chú chim là Chèo Bẻo, Cu Gáy và Chích Chòe, vốn là bạn thân vẫn thường chơi chung với nhau, nghe tin liền cùng hẹn nhau đi học hót. Chèo Bẻo được Hoàng Anh chọn, còn Cu Gáy được Sơn Ca chọn. Riêng Chích Chòe bị các nghệ sĩ hót Hoàng Anh và Sơn Ca chê nên phải chạy qua nhà nghệ sĩ Họa Mi xin ...

Truyện ngụ ngôn: Gõ Kiến và Vịt Bầu

Hình ảnh
Truyện ngụ ngôn: Gõ Kiến và Vịt Bầu Nam ca sĩ Họa My rất nổi tiếng, không may góa vợ phải gà trống nuôi hai cô con gái nhỏ. Cô chị Gõ Kiến thông minh, siêng năng và ham học hỏi. Cô học thanh nhạc rất tiến bộ và luôn được cha khen ngợi là có năng khiếu, không sớm thì muộn rồi cũng sẽ trở thành ca sĩ giống như cha. Cô em Vịt Bầu thì ngược lại luôn lười biếng, thường trốn học nhạc để đi chơi. Khi tham gia kinh doanh, nam ca sĩ Họa My bị một người bạn tên là Tu Hú lừa đảo phải mất hết cả gia sản và nhà cửa. Ông buồn bị bệnh nặng rồi chết. Hai cô con gái nhỏ bị tịch thu nhà để trừ nợ, phải đến nương náu ở nhờ nhà của dì ruột Chim Trĩ. Mười năm sau người ta làm lễ tưởng niệm ngày mất của người ca sĩ tài hoa. Hai cô con gái của nam ca sĩ Họa My cũng được mời đến để phỏng vấn. Cô chị Gõ Kiến sau một thời gian dài phải đi làm người giúp việc, cô đã tự học được nghề làm bếp và trở thành đầu bếp giỏi của nhiều nhà hàng. Gõ Kiến tỏ ra rất xúc động phát biểu: - Tuy cha tôi mất sớm, ước nguyện trở t...

Truyện ngụ ngôn: Di truyền

Hình ảnh
Truyện ngụ ngôn: Di truyền Cuộc họp của các quan chức đã đến hồi quyết liệt. Trong phòng họp dần dần hình thành hai nhóm đối lập nhau. Nhóm thứ nhất là của các quan chức thông cảm với đời sống của nhân dân lao động nghèo. Họ đề nghị các nhà quản lý kinh doanh hạ giá một số sản phẩm thiết yếu, một số mặt hàng quan trọng nhằm ổn định giá cả thị trường. Nhóm thứ hai là của các quan chức bênh vực cho các nhà quản lý. Không những họ không chấp nhận giảm giá mà còn đề nghị tăng giá thêm, vì theo họ các nhà quản lý kinh doanh đang bị lỗ nặng! Lập luận phản biện của hai nhóm liên tiếp được tung ra để tranh luận và thuyết phục lẫn nhau… Gần cuối buổi họp, ông Đỗ Nại thuộc nhóm quan chức thứ hai đứng lên ngang ngược nhìn chủ tọa buổi họp: - Thưa đồng chí chủ tọa, mặc dù tôi không giỏi toán lắm, nhưng cách đây mười năm tôi cũng đã từng có tên trong đội tuyển toán quốc gia! Theo tính toán của tôi, xin thưa trước với đồng chí chủ tọa là chắc chắn không thể nào nhầm lẫn được, thì hiện nay các nhà qu...

Truyện ngụ ngôn: Biệt tài của Đà Điểu

Hình ảnh
Truyện ngụ ngôn: BIỆT TÀI CỦA ĐÀ ĐIỂU Ngày xưa có ba anh em họ nhà chim là Đại Bàng, Cắt và Đà Điểu. Đại Bàng và Cắt nổi tiếng như cồn trong họ hàng nhà chim. Trong khi hai người anh là Đại Bàng và Cắt luôn được mọi người chào đón ca tụng, thì Đà Điểu cứ luôn bị dè bĩu và chê bai. Đà Điểu thân hình to lớn như anh cả Đại Bàng nhưng rất vụng về. Tuy mang tiếng cũng là loài chim nhưng chưa bao giờ Đà Điểu bay cao được dù chỉ là một mét. Ngày hội thi tài của các loài chim, Đại Bàng đoạt giải bay cao và bay xa nhất. Còn Cắt cũng đoạt được giải là chim bay nhanh nhất. Riêng Đà Điểu thì giải nào cũng bị loại sớm ngay từ vòng đầu và phải xếp cuối các giải. Quá thất vọng Đà Điểu ra bờ sông ngồi khóc. Lúc bấy giờ có một nhà giáo trong các loài chim là nhà hiền triết Cú Mèo bay qua trông thấy liền đáp xuống bên cạnh an ủi: - Con không có năng khiếu bay cao, bay xa và bay nhanh đó không phải là lỗi của con. Mỗi người đều có một năng khiếu nào đó, chắc có lẽ năng khiếu của con vẫn còn tiềm ẩn chưa ...

Truyện ngụ ngôn: Mèo dạy võ

Hình ảnh
Mèo dạy võ. Ngày xưa rất là xưa, hổ và báo là hai anh em chú bác họ. Tuy to xác nhưng hổ và báo đều rất vụng về nên thường bị các thú dữ khác trong rừng bắt nạt. Nghe đồn cô ruột của mình là mèo võ nghệ rất cao cường, cả hai bàn nhau cùng tìm đến xin cô mèo dạy cho vài miếng võ để phòng thân. Nhận hai đệ tử lại là hai đứa cháu ruột nên cô mèo dạy võ rất tận tình. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, hổ và báo gần như đã lột xác hẳn, thân pháp trở nên thật nhẹ nhàng, các thế chụp vồ đều rất biến hóa uyển chuyển. Một ngày nọ, mèo cho các đệ tử thử tài. Hai con lợn lòi hung dữ được thả ra để thi đấu với hổ và báo. Chỉ chưa đầy một khắc hai con lợn lòi đã bị hổ và báo vật chết tươi. Tiếp đó hai con bướm nhỏ nhắn xinh đẹp được thả bay lên. Chỉ với một cái tát đầy móng vuốt cực kỳ chính xác của hổ, con bướm đã bị vỡ ra nhiều mảnh vụn. Riêng báo cứ chần chừ mãi vẫn chưa chịu ra tay, cuối cùng chú bướm còn lại bay đi mất. Mèo giận lắm kêu báo tới quở trách. Báo dập đầu khóc: - Thưa cô mẫu, con bướm ...

Truyện ngụ ngôn: Mèo có bắt chuột?

Hình ảnh
Mèo có bắt chuột? Ngày xưa có một vị quan được giao nhiệm vụ trông coi kho lương thực cho nhà vua. Quan coi kho lương rất mẫn cán và thanh liêm. Hơn mười năm nhận nhiệm vụ ông không hề nhũng lạm dù chỉ là một hạt thóc lép trong kho. Nhưng không may đến một năm nọ, không hiểu sao lũ chuột lại sinh sản bùng phát rất nhiều. Kết quả là dù vị quan đã rất cố gắng gìn giữ, kho lương thực của nhà vua cứ bị hao hụt mỗi ngày. Nghe lời thuộc hạ vị quan nuôi hơn hai mươi con mèo đem thả vào kho. Lúc đầu kết quả khá khả quan. Lượng lương thực thất thoát mỗi ngày đã giảm hơn một nửa. Ông quyết định nuôi thêm hai mươi con mèo nữa. Nhưng cũng thật bất ngờ, không hiểu sao lượng lương thực hao hụt mỗi ngày lần này không hề giảm sút mà lại có chiều hướng muốn tăng lên! Vị quan vô cùng lo lắng vì sắp đến kỳ hạn quan khâm sai đại thần đến kiểm tra kho lương. Tình trạng mất mát lương thực kiểu này nếu cứ tiếp diễn chắc chắn ông sẽ không giữ được cái đầu trên cổ. Vị quan liền treo bảng trước cổng cần mua mèo...

Truyện ngụ ngôn: Tiểu hổ gặp họa

Hình ảnh
Tiểu hổ gặp họa Chuyện xưa kể rằng có một thời mèo được một ông chủ nuôi yêu quý dám đặt tên cho mèo là Trời! Nhưng một người bạn của ông chủ đã bắt bẻ cho rằng mây che được trời. Thế là ông chủ đổi tên mèo thành Mây. Nhưng người bạn lại nói gió có thể thổi tan mây. Ông chủ lại đổi tên mèo thành Gió. Gió lại bị bức tường cản. Ông chủ lại đổi tên mèo thành Tường! Nhưng chuột lại đục khoét được tường. Ông chủ hồ đồ lại phải đổi tên mèo thành Chuột! Và mèo bắt được chuột. Thế là cuối cùng ông chủ nuôi lại đành phải gọi chú mèo cưng của mình là Mèo như cũ! Câu chuyện mèo lại hoàn mèo vừa kể trên là nỗi “đau” của dòng họ nhà mèo đã lưu truyền qua nhiều thế kỷ. Cứ tưởng là sẽ có danh xưng mới để có thể “đổi đời” nhưng không ngờ do ông chủ của mèo quá kém thông minh nên đã bị người khác dạy cho một bài học về tội dám “chơi trội”! Nhân dịp năm hết tết đến, Thần Mèo phải về chầu trời để thay thế Thần Hổ nhận nhiệm vụ của một năm mới. Nhớ câu chuyện đau lòng cũ, Thần Mèo liền quì mọp khóc lóc tr...