Thơ 0105: Núi Cô Tiên
NÚI CÔ TIÊN Khi đôi mình dừng ngắm núi Cô Tiên Vầng mây bạc đã trôi dần, xa lăng lắc Tiên nữ xõa tóc giữa trời ngân tiếng hát Năm tháng rì rào... Vọng sóng biển khơi. Nếu lỡ vắng em rồi Anh chỉ còn là giọt nắng chơi vơi Lang thang mãi giữa bến bờ vô vọng Như Nha Trang kia sẽ bốn mùa biển động Khi Hòn Chồng chợt mất bóng Cô Tiên! Hạnh phúc có ai ngờ bình dị đến thiêng liêng Tiên nữ xuống chọn chồng nơi đất biển Để từ đó cánh chim trời chao liệng Cái đẹp muôn đời vời vợi với biển xanh. Sao em lại trách hờn trong đôi mắt long lanh Trách Cô Tiên ấy anh chưa nhìn thấy được Anh chỉ thấy một cô tiên rất thực Xõa tóc nhìn trời... Giận dỗi nhìn anh... Nha Trang 1996 (Tập thơ Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999) Thanh Trắc Nguyễn Văn ------------------------------------------------------------------------------------------------- * Bài thơ đã đăng trên báo Áo Trắng số 94, năm 1998 + Bài thơ đã in trong Tập thơ riêng Hạ Nhớ - NXB Tổng hợp Đồng Nai 1999 Ghi chú: ảnh núi Cô Tiên và ảnh minh họa sư...