Thơ Thanh Trắc Nguyễn Văn bài số 0297
Thơ tình hai câu Một nỗi đau để nhớ Hai nỗi đau để quên... Bàn chân chưa bước đã dừng Duyên trăm năm mãi ngập ngừng trăm năm. Ly cà phê đắng quá May, có ánh mắt em ngọt lành! Đập vỡ nỗi buồn tìm thấy nhớ Đập vỡ nỗi nhớ tìm thấy trái tim. Người ta giận ghét trên đồi Tôi lên lại nhặt toàn lời yêu thương. Nơi tình yêu đã bỏ đi: tất cả hoa hồng đều hóa đá Khi tình yêu trở lại: tất cả đá lại hóa hoa hồng! Chuyện tình dưới cây ngọc lan Trang nhật ký ngàn năm còn thơm mãi... Trầu người chưa nếm đã say Trầu tôi nhai mãi chỉ cay không nồng. Yêu mà khinh khi: tình yêu của quỷ Không yêu mà vẫn được nhớ: hạnh phúc của thiên thần! Phép cộng của tình yêu: Một cộng một để là một duy nhất! Đừng yêu chỉ bằng trái tim, trái tim mù không có mắt Đừng yêu bằng nước mắt, nước mắt làm mềm trái tim. Người chẳng gần, duyên cũng xa Nhớ nhau soi mảnh trăng tà tìm nhau... 2010 (Tập thơ Giọt Lệ Trăng – NXB Văn Nghệ 2010) Thanh Trắc Nguyễn Văn ----------------------------------------------------------------------...