Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ buồn

Nghĩ về em

Nếu không nghĩ về Em thì mãi mãi  Anh như là chiếc bong bóng giữa trời  Bong bóng bay theo khí quyền đầy hơi  Bóng bóng vở hoá tan trong không khí  Nếu không nghĩ về Em thì vô lý  Bởi chúng ta đã một thuở yêu nhau  Yêu thật nhiều nên cũng lắm thương đau  Niềm hạnh phúc quá xa tầm tay với  Em dựng quán đời trong cơn hấp hối  Đuổi bắt nhau trong những vĩ âm thanh  Hy vọng chúng mình sợi chỉ treo mành  Nên âm hưởng tan theo bờ aỏ vọng  Thương giọt sương mai vướn cành còn đọng  Chút âm hao không sờ mó tận cùng  Chỗ mình yêu không treo bảng thủy chung  Nên hai đứa có một người phụ bạc  Nhưng với Anh những gì mình tạo tác  Đã không còn hoá kiếp nợ tiền khiên  Không nghĩ về Em lắm lúc ưu phiền  Và khờ dại trong môi sinh đồng vị  Có nghĩ về Em Anh mới là tri kỷ  Phải không Em đừng thắc mắc làm gì  Cơn bão tình đã dậy sóng chia ly  Nghĩ về Em là điều không tránh khỏi

Hay là thôi....

Hay là thôi Em không yêu nữa, Anh đã xa và cũng sắp con bồng Mẹ giục Em sớm chọn tấm chồng Nhưng...cứ nghĩ, Em không yêu ai được. Hay là thôi đường ai nấy bước, Đợi làm gì ai biết trước mà mong. Anh đi đi, Em không là chiếc bóng Bận lòng Anh trong hạnh phúc mai này. Hay là thôi Em cứ ngủ thật say Cho quên đi những tháng ngày còn lại Mặc ngoài kia bao người đang miết mải Chuyện yêu đương, chuyện cơm áo gạo tiền. Hay là thôi Anh đừng xuất hiện Em sợ mình xao xuyến chuyện yêu xưa Anh giờ đây đâu còn riêng em nữa Ôm làm gì hạnh phúc đã trôi xa. Hay là thôi mùa đừng thay lá Cho Em đừng lo nghĩ chuyện trăm năm Tuổi 23, Em còn ham vui lắm! Cứ thế này cho bố mẹ Em "chăm".

Tình yêu buồn không thể đặt tên

Hình ảnh
Biết trái tim chẳng có tội gì đâu  Khi anh không thể yêu em hơn nữa  Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ  Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ...    Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa  Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy  Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy  Em bồi hồi, em vội vã, em yêu...    Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều  Em không thể và chúng mình... không thể  Sao hôm - Sao mai cách xa đến thế  Câu thơ này có tới được cùng anh    Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh  Em mãi yêu anh một tình yêu... không thể  Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ  Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu....  

Một chút đơn phương

Một chút thương yêu gửi cho người ấy Dường như vô tình anh chẳng thấy đâu Để lại cho em một chút thương đau Tình yêu đơn phương nên nào ai thấy? Một chút vu vơ gửi cho người ấy Gom cả sao trời em cấy thành thơ Một chút mộng mơ bên bờ thương nhớ Chỉ một chút hờn vô cớ…để đau Một chút gió yêu đã cảm đã sầu Đâu phải tình đầu mà sao ngẫn ngơ Đâu phải còn thơ mà hờn trăng gió Chỉ một chút đùa..sao nhớ làm chi? Chỉ chút ngu ngơ tim lạc đường đi Họ đã nói chi làm mi bối rối? Để một chút buồn vương vương lên gối Ôi chuyện tình yêu… bôi rối muộn phiền Chỉ chút vu vơ mà em xao xuyến Đâu có hẹn hò mà mến mà thương Tình yêu đơn phương sẽ là tình buồn Em đong sợi buồn để… thương mình em.

Chùm thơ cơn mưa mùa đông

CƠN MƯA MÙA ĐÔNG Thơ: Thu Dung Nguyễn Đường về lối nhỏ vẫn còn mưa Rẽ bước loanh quanh mấy ngõ vừa Chiếc lá vàng rơi bên cỏ úa Hàng cây khô ngã giữa đường xưa Trăng sầu núp bóng mây che khuất Gió giận vương mình ngói tốc thưa Ảm đạm trời đông se lạnh giá Đường về lối nhỏ vẫn còn mưa TÌNH YÊU MÙA ĐÔNG  Thơ: Cao Văn Mạnh Anh dắt em đi, dưới trời mưa Ngõ nhỏ, đường trơn, lối chẳng vừa Cơn gió xạc xào bay lá úa Cây bàng trút lá nẻo đường xưa Mây mù, mưa bụi che trăng khuất Gió bấc miên man kẽ lá thưa Hai mái đầu kề cho bớt giá Anh dắt em đi dưới trời mưa. TÌM ĐÂU  Thơ: Binh Duong Còn biết tìm đâu những buổi mưa Của thời hoa mộng tuổi đang vừa Ấp ủ tình thơ trang vở nửa Mơ màng cảnh đẹp lối xuân xưa Nhiều khi giận dỗi bờ vai tựa Có lúc buồn vương giọt nắng thừa Tuế nguyệt âm thầm chia rẽ lứa Còn biết tìm đâu những buổi mưa ?! ĐÊM VỀ  Thơ: Tuyền Nguyễn Đêm về nhung nhớ lúc tàn mưa , Trống điểm sang canh tưởng mới vừa . Lá rụng hiên ngoài vàng vọt úa , Gió lùa song cửa hắ...

Tình đông

Gió đông về nghe tiếng rít ngoài hiên Đem cái rét cho lòng thêm lạnh giá Em bên cửa ước trời xanh yên ả Mang nắng về xua giá lạnh mùa đông Ước vòng tay ôm ấm nồng hơi thở Em nhớ về phương trời ở nơi xa Nơi có anh mùa đông đâu lạnh nữa Em có anh trái tim thêm ngọn lửa Em ấm lòng chẳng còn thấy mùa đông Bởi nơi anh luôn có ngọn lửa hồng Xua cái lạnh sưởi ấm nồng tim nhỏ Một tình yêu thiết tha luôn ở đó Dành cho nhau nhịp thở trái tim yêu.

Đông lạnh về

Trời trở gió, mưa phùn giá lạnh Vẫn nhớ người nặng gánh ở xa Gửi cho phương ấy thật mà Tấm lòng anh đó, mãi là thủy chung Xin được cùng bên người sớm tối Mùa đông về lạnh gối chăn đơn Đã yêu ai chẳng dỗi hờn Người đâu không thấy, nụ hôn thủa nào Thu e ấp, đón chào tình nhỏ Đông lạnh lùng đưa gió cuốn trôi Giờ đây em đã xa rồi Gửi bao nhung nhớ một thời đắm say Nhớ bao ngày, bên nhau vui vẻ Những vui buồn ta sẽ khắc tâm Mãi yêu và nhớ thương thầm Bây giờ cách trở, vạn lần vẫn mong Đông lạnh lẽo, trong lòng nhắc nhở Gửi cho người, nỗi nhớ của anh Từng đêm gió thổi qua mành Dặn em mặc ấm, mong manh gió lùa.

Quên đi nỗi đau

Hình ảnh
Cứ chạm đi nỗi đau tận đáy Tin yêu còn nhức nhối lung lay Cứ đùa đi với trái tim này Luật vay trả chuyền tay ai biết Cứ vui đi quên người thua thiệt Cứ vô tình vĩnh biệt quay lưng Đời cứ trôi sẽ hết bâng khuâng Từng khúc rẽ xin dừng chua xót Đời là thế chua cay mật ngọt Thích lọc lừa nịnh hót a dua Cứ vô tâm đổi hướng theo mùa Để bắt bóng bán mua tình ái Hãy chạm đi nỗi đau tận đáy Để chuyển mình đổi hướng vươn vai Để ngày mai tiếp nối ngày mai Vết thương cũ di hài đã xóa! Tác giả:  Donna Mai Hồng Thu

Mưa Ngâu Rả Rích

Chiều tháng bảy, hạt mưa ngâu rả rích Quán cafe tĩnh mịch một bóng ngồi Âm thầm nhìn từng giọt thánh thót rơi Như ánh mắt của một thời kỷ niệm Tôi ngồi đó góc mưa chiều phố nhỏ Nhin hạt rơi đưa vào cõi xa xôi Nhấm một tí giọt nào nghe cũng đắng Nỗi buồn ơi dường như đã xa rồi…

Phượng đỏ hè sang mênh mang nỗi nhớ

Phượng vĩ đỏ báo mùa hè đã đến, Như nhắn nhủ phút chia ly cận kề, Trường lớp xa tóc thề chưa kịp nói, Bạn xa tôi tim nhói kỷ niệm qua. Ve rộn ràng trên nhành bàng gốc cảnh, Tuổi học sinh nhí nhảnh cũng dần trôi, Ôm sách vở bôi mờ thời gian đọng, Cố hôm nay khỏi thất vọng ngày mai. Tay trong tay những ngày vui đến lớp, Cười vui đùa chớp nhoáng đựt quà nhau, Phút dò bài thấp thỏm sợ lo âu, Rồi vỡ oà trống thâu điểm tan học. Trường đứng đó qua bao thời khó nhọc, Dựng nhân tài bao bọc trí thức khôn, Bên cửa sổ tâm hồn chợt khắc khoải, Mới đó thôi sắp phải xa thật rồi. Tâm lắng động bồi hồi nước mắt chảy, Hợp rồi ly hết thảy phải xa thôi, Còn giây phút tôi cùng ngồi bên bạn, Tận hưởng đi khổ nạn ta xum vầy. Từng bầy chim sắp tung cánh vươn ra, Vào thế giới xa hoa đầy cám dỗ, Cố lên nhé! Dù khổ hãy tiến lên, Có thất bại làm nên thành công đó. Tác giả: Hài Nhi Tóc Bạc

Mùa đông xa nhau

“Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em. Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ. Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt. Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen. Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không? Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt… Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất. Mùa đông về em có lạnh lắm không? Ở bên này trời vừa mới vào đông. Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng. Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ. Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau…”

Khép cửa hồn yêu

Hình ảnh
Mình giờ là hai đường thẳng song song Chữ tình ái đi đường vòng nên mệt Người im lặng để trả lời hồi kết Chuyện chúng ta sao giống hệt trò đùa. Ván bài này đến phút cuối em thua Song cửa mở gió chợt lùa vai lạnh Sắc đã rũ em làm sao dám sánh Chấp nhận thôi kiếp cô quạnh tủi hờn. Đêm lại về đối diện với cô đơn Kỷ niệm đẹp lại chập chờn vây kín Giờ xa cách sao lòng nhiều bịn rịn Muốn oán hờn nhưng câm nín chôn sâu Nếu ngày xưa không có phút bắt đầu Thì giờ đã chẳng phải đau tim nhỏ Chắc người nghĩ em dối lừa này...nọ... Nên lặng im mà chẳng có tạ từ Nợ duyên mình cau đã héo trầu hư Nên anh bước chẳng chần chừ gì nữa Đời hụt hẫng chênh vênh không điểm tựa Tắt nụ cười,em đóng cửa hồn yêu.

Anh có ước gì đâu

Anh có ước gì đâu Một ngôi nhà Bão dừng sau cánh cửa Những ưu tư muộn phiền tạm thời bỏ lại Bên trong, chỉ có ấm áp, và em Anh có ước gì đâu: Một tách cà phê Một buổi sáng yên lành Ta tất bật đón chào ngày mới Hôm qua là điều đã lùi xa. Những điều to tát như yêu thương, hờn giận, thứ tha Hãy để dành cho chú chim đang hót bên ngoài cửa sổ Đang chờ em là rau đầy một rổ Bó hoa đang chờ cắm Và một ngày bận rộn Của anh. Anh già rồi Nên sẽ không thích kiêng khem Ăn uống ngon, mặc đẹp, đọc những quyển sách hay Đi lang thang đó đây Vùi đầu vào việc làm Hát khi tắm, xem phim khi đang nằm, cuộn tròn khi ngủ Và yêu em khi anh muốn. Anh có ước gì đâu Em ạ! Cuộc đời này, là phức hợp của những điều giản dị Ta cứ sống, thở, cầu nguyện và yêu thôi! Mọi thứ, hoặc chỉ là bản thân nó Hoặc vốn dĩ đã là một phép màu.

KHÔNG PHẢI TẠI CHÚNG MÌNH

Em đừng khóc đâu phải tại chúng mình Mà duyên số chia đường tình đôi ngả Mọi đau thương anh nhận về tất cả Người ra đi xin hãy cứ yên lòng... Anh biết em nhận sính lễ theo chồng Vì em có nỗi khổ riêng anh hiểu Phận làm con đặt trên đầu chữ hiếu Chút tình riêng đành khép lại âm thầm... Mình xa nhau không phải tại lỗi lầm Mà phận kiếp đã an bài hai đứa Nào phải đâu ta vong thề bội hứa Bởi tình duyên chỉ được có ngần này... Hỡi cao xanh sao ai nỡ đặt bày Tình đôi lứa chia lìa nhau dang dở Để tim yêu chết từ đây muôn thủa Sẽ ngàn đời mang đau khổ tâm tư... Chờ kiếp sau chẳng biết đến bao giờ Nên nức nở mối tình không trọn vẹn Vẫn còn đây dư âm lời ước nguyện Mà chúng mình đôi nẻo đã ly tan... Em đừng khóc khi duyên phận lỡ làng Vì cuộc sống nẻo quan san vững bước Dù hôm nay mình chẳng bên nhau được Nhưng muôn đời anh yêu có em thôi... Ta than trách cái số phận, cuộc đời Cho gặp gỡ rồi chia xa mãi mãi Yêu thương mất chỉ niềm đau đọng lại Tình chia phôi không phải tại chúng mình. Thơ: Thiên ...

Và em là mùa thu

Hình ảnh
Em là thu đó, em biết chăng? Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc Em đứng trông theo lá úa vàng Em là thu đó, em biết không? Là nỗi tình thu của nhớ mong Đứng lên em hỡi gom thu lại Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng Tôi thấy gió sầu của chia ly Em có đưa tay cố ôm ghì ? Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ Xin giữ trong lòng trái tim si Em là mùa thu, em là thu Em là mong nhớ của tình ai Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi! Để vương chút nắng ngõ hồn dài.. Và em là thu, em là thu!

Tôi về phố cũ cùng thu

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ Có lạc không? Hay thiếu một điều gì… Tôi về đây nghe phố hát thầm thì Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong? Tôi về đây dư hương giấu trong lòng Thu kín lối, phố chuyển mình như thể Độ tan tầm người ta đông như thế Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…

Một giấc mơ say

Hình ảnh
Ta chợt nhớ một mùa yêu xa lắm! Thuở ve kêu thấp thoáng nỗi đợi chờ Phượng rực cháy những hồn thơ xanh thẳm Ta yên bình chở mùa hạ vào mơ Đâu ai biết phượng tàn theo sắc áo Giọt lệ gầy rơi vỡ giấc thơ ngây Đôi mươi đến tô hồng môi thiếu nữ Đường ta đi nắng hóa những đọa đày Mây hờ hững thả chiều hôn kỷ niệm Em nhớ gì về những chuyến xe xưa? Con nắng khóc vai trời thoi thóp lửa Đã nhạt nhòa ký ức mấy lần mưa Tình yêu hỡi! Chờ ai năm tháng cũ? Thềm rêu xanh chếch choáng phủ sau hè Em có phải chỉ là cơn gió nhẹ, Để hạ về khắc khoải một loài ve? Mùa vẫn rải kín hồn mây thoảng nhớ Phố đông người sao thiếu bóng em qua? Ta ngơ ngất ánh chiều phai nắng hạ Viết thơ tình trộm gửi tháng ngày xa…

Em về phố ấy chiều mưa

Em đi về phố ấy chiều mưa Trời thu bụi giăng mờ khắp ngõ Tóc mây hường đưa theo nhịp gió Trải mù sương lên ánh mắt người Em đi về phố ấy cùng ai? Ta bâng khuâng nhớ một dung hài Lời dối trá chưa trao tròn vẹn Khúc hẹn thề đã đợi ngày mai Ta yêu nhau mới ba màu áo Phút giã từ vàng vọt thu ngâu Khói thuốc rớt ngã ba đường nọ Cay lệ nhòa đáy mắt em sâu Em buồn không sao đã qua cầu Để ai sầu lạc bước đường câu Mưa rơi đều đôi vai gầy nhỏ Bóng hoàng hôn vội khuất ngang đầu Trời tháng sáu đìu hiu trầm mặc Mây ráng hồng hiu hắt bơ vơ Vì hương tóc mãi còn xao xuyến Nên nỗi buồn còn hóa thành thơ Rồi hôm nay lang thang phố vắng Tháng sáu buồn gợi nhớ tình xưa Chà! Tháng sáu, lòng ta chợt nhớ: “Em đi về phố ấy chiều mưa”…

Chiều sân ga

Hình ảnh
Sân ga chiều sầu tím nỗi biệt ly Của người đi và người ở lại Cơn gió buồn thổi lên màu tê tái Ta bùi ngùi níu lại chút phôi phai Đôi chân mòn sương gió phận làm trai Anh ra đi với câu thề trở lại Nước mắt rơi, rơi trong lòng tê dại Nắm tay mềm xin em một ngày mai Xe lăn dần hai phương trời chia hai Anh đâu biết tình nhạt phai theo đó Bụi mịt mù cuốn theo cùng làn gió Ngắm nhìn về người yêu nhỏ tiễn anh Chiều hôm nay thời gian vội lướt nhanh Tiếng còi xe giành tranh người lữ thứ Giờ chia tay buồn ơi làm sao giữ? Nỗi niềm sầu chẳng ngôn ngữ phân minh Bước lên xe cố ngoảnh mặt lại nhìn Tìm đâu đó bóng hình người đưa tiễn Vẫn biết rằng chỉ là cơn mộng viễn Khẽ gượng cười lấp nỗi buồn vô biên. Tác giả: rong rêu

Nhớ vợ

Hình ảnh
Tặng:vợ thúy lan Nhớ người từ cõi trăm năm Tình nay hóa kiếp mộ phần ngàn thu Yêu thương tựa khói sương mù Phu thê chia cắt độ thu chưa tàn. Em về ngày giỗ núi ngàn Anh đi nối bước lệ làm tri âm Đêm trường tình mãi âm thầm Dương trần còn đợi mộ phần em hay! Tác giả: Danh Giác