Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tình Xuân Quỳnh

Bàn tay em

Gia tài em chỉ có bàn tay Em trao tặng cho anh từ ngày ấy Những năm tháng cùng nhau anh chỉ thấy Quá khứ dài là mái tóc em đen Vui, buồn trong tiếng nói, nụ cười em Qua gương mặt anh hiểu điều lo lắng Qua ánh mắt anh hiểu điều mong ngóng Anh nghĩ gì khi nhìn xuống bàn tay : Bàn tay em ngón chẳng thon dài Vết chai cũ đường gân xanh vất vả Em đánh chắt, chơi chuyền thuở nhỏ Hái rau dền, rau rệu nấu canh Tập vá may, tết tóc một mình Rồi úp mặt lên bàn tay khóc mẹ Đường tít tắp không gian như bể Anh chờ em cho em vịn bàn tay Trong tay anh, tay của em đây Biết lặng lẽ vun trồng gìn giữ Trời mưa lạnh tay em khép cửa Em phơi mền vá áo cho anh Tay cắm hoa, tay để treo tranh Tay thắp sáng ngọn đèn đêm anh đọc Năm tháng qua đi mái đầu cực nhọc Tay em dừng trên vầng trán âu lo . Em nhẹ nhàng xoa dịu nỗi đau Và góp nhặt niềm vui từ mọi ngả Khi anh vắng bàn tay em thương nhớ Lấy thời gian đan thành áo mong chờ Lấy thời gian em viết những dòng thơ Để thấy được chúng mình không cách trở ... Bàn tay e...

Có một thời như thế

Có một thời vừa mới bước ra  Mùa xuân đã gọi mời trước cửa  Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ  Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.  Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.  Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn  Trang nhật ký xé trăm lần lại viết  Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.  Có một thời ngay cả nỗi đau  Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi  Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại  Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh  Và tình yêu không ai khác ngoài anh  Người trai mới vài lần thoáng gặp  Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng  Tôi đã cười đã khóc những không đâu  Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu  Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt...  Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc  Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa  Chi chút thời gian từng phút từng giờ  Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt  Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết  Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.  Tôi đã đi mấy chặng đườ...

Chồi biếc

Dưới hai hàng cây Tay ấm trong tay  Cùng anh sóng bước  Nắng đùa mái tóc  Chồi biếc trên cây Lá vàng bay bay  Như ngàn cánh bướm (Lá vàng rụng xuống  Cho đất thêm màu  Có mất đi đâu Nhựa lên chồi biếc) Này anh, em biết  Rồi sẽ có ngày  Dưới hàng cây đây  Ta không còn bước  Như người lính gác  Đã hết phiên mình  Như lá vàng rụng  Cho chồi thêm xanh Và đời mai sau  Trên đường này nhỉ  Những đôi tri kỷ Sóng bước qua đây  Lá vàng vẫn bay  Chồi non lại biếc - Xuân Quỳnh-

Anh

Cây bút gẫy trong tay  Cặn mực khô đáy lọ ánh điện tắt trong phòng  Anh về từ đường phố  Anh về từ trận gió Anh về từ cơn mưa  Từ những ngày đã qua  Từ những ngày chưa tới  Từ lòng em nhức nhối... Thôi đừng buồn nữa anh  Tấm rèm cửa màu xanh Trang thơ còn viết dở  Tách nước nóng trên bàn  Và lòng em thương nhớ... ở ngoài kia trời gió  ở ngoài kia trời mưa  Cây bàng đêm ngẩn ngơ  Nước qua đường chảy xiết Tóc anh thì ướt đẫm  Lòng anh thì cô đơn  Anh cần chi nơi em Sao mà anh chẳng nói  Anh, con đường xa ngái  Anh, bức vẽ không màu  Anh, nghìn nỗi lo âu  Anh, dòng thơ nổi gió... Mà em người đời thường  Biết là anh có ở ! Xuân Quỳnh

Hoa cỏ may

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ  Không gian xao xuyến chuyển sang mùa  Tên mình ai gọi sau vòm lá  Lối cũ em về nay đã thu  Mây trắng bay đi cùng với gió  Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ  Đắng cay gửi lại bao mùa cũ  Thơ viết đôi dòng theo gió xa  Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may  Áo em sơ ý cỏ găm đầy  Lời yêu mỏng mảnh như màu khói  Ai biết lòng anh có đổi thay -Xuân Quỳnh-