Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen ngan

Truyện ngắn: Nữ thần Dê Trắng (Phần 4 - Hết)

Hình ảnh
NỮ THẦN DÊ TRẮNG (Phần 4 - Hết) Vua Lê Thái Tổ hỏi anh em Trịnh Long: - Trước khi mất, quan Thái úy Tả tướng quốc có nói gì thêm không? Phó tướng Trịnh Long cúi đầu vòng tay tâu: - Dạ, tâu Hoàng thượng, trước khi mất Trần tướng quân có nhìn lên trời xanh và nói: “Tôi với Hoàng thượng cùng mưu cứu nước, cứu dân, nay sự nghiệp lớn đã thành, Hoàng thượng nghe lời gièm mà hại tôi. Hoàng thiên có biết không?” Vua Lê thở dài: - Hiểu ta chỉ có Trần Nguyên Hãn, trách ta cũng chỉ có Trần Nguyên Hãn! Bọn quan Trịnh Hoàng Bá, Nguyễn Tông Chí, Lê Đức Dư, Lê Quốc Khí, Đinh Bang Bản… cùng vội bước ra tâu: - Tâu Hoàng thượng, đó chỉ là những lời của kẻ phản nghịch! Xin Hoàng thượng đừng bận tâm! Vua Lê Thái Tổ giận dữ quát: - Các ngươi câm miệng hết cho trẫm! Những mật tấu đầy ác ý của các ngươi đã giết chết một bậc đại công thần của triều đình! Đừng mở lời sàm tâu nữa! Đám gian thần Trịnh Hoàng Bá hoảng sợ quỳ mọp trước sân rồng. Vua Lê gọi: - Lê Sát, Lê Văn Linh!    Lê Sát, Lê Văn Lin...

Truyện ngắn: Nữ thần Dê Trắng (Phần 3)

Hình ảnh
NỮ THẦN DÊ TRẮNG (Phần 3)   III Rạng sáng ngày 26 tháng 2 năm Kỷ Dậu (ngày 30 tháng 3 năm 1429 dương lịch), một chiếc thuyền lớn từ từ rời khỏi trang trại Sơn Đông theo dòng sông Lô xuôi về Đông Kinh (tên của vua Lê Thái Tổ đặt tên cho Thăng Long). Đất nước ta khi ấy đã sạch bóng quân thù, Lê Lợi đã chính thức lên ngôi vua (sử gọi là vua Lê Thái Tổ), đổi niên hiệu là Thuận Thiên. Trên thuyền người ta thấy Trần Nguyên Hãn ngồi trên một cái ghế lớn giữa thuyền, xung quanh có 42 lực sĩ cắp gươm đứng hầu. Chợt một lực sĩ bận trang phục phó tướng, có vẻ là người chỉ huy, bước ra cúi đầu nói với Trần Nguyên Hãn: - Thưa quan Tả Tướng Quốc, ngài đành lòng theo chúng tôi về Đông Kinh ư? - Hơn một năm trước ta đã từ quan rồi, ngươi đừng gọi ta như thế nữa, chức quan lớn quá ta không dám nhận. Ngươi cứ gọi ta là Trần trại chủ là được. Còn vì sao ta theo các ngươi về Đông Kinh ư? Lệnh vua khó cãi, ta không muốn phải mang tiếng là nghịch thần! - Nhưng theo chúng tôi về triều ngài sẽ bị mang tội...

Truyện ngắn: Nữ thần Dê Trắng (Phần 2)

Hình ảnh
NỮ THẦN DÊ TRẮNG (Phần 2) II Một tối mùa thu năm Đinh Mùi (năm 1427) tại doanh trại chủ tướng, Thái úy Trần Nguyên Hãn chủ trì họp các tướng sĩ nghĩa quân Lam Sơn đang vây hãm thành Xương Giang. Hãn nhìn bản đồ thành Xương Giang rất lâu rồi nói: - Các tướng quân vây thành Xương Giang hơn nửa năm trời vẫn không hạ được thành khiến Bình Định Vương vô cùng lo lắng. Quân sư Nguyễn Trãi cũng ăn ngủ không yên. Nay Bình Định Vương sai ta cùng quan Tư mã Lê Sát, hai quan Thiếu úy Lý Triện và Nguyễn Lý đem quân đến trợ chiến. Nếu không chiếm được thành Xương Giang ta sẽ không còn mặt mũi nào về gặp Bình Định Vương, chỉ còn một cách tự sát để chịu tội vì đã phụ lòng tin tưởng của Người. Các tướng cùng quỳ xuống hô lớn: - Chúng tôi nguyện cùng liều chết với chủ tướng, quyết thắng trận này! Xin ngài an tâm! Phó quân sư Lê Văn Linh vội bước ra nói: - Xin quan Thái úy nên cẩn trọng với hai tên tướng giặc giữ thành Xương Giang! Kim Dận và Lý Nhậm đều là hai tướng giỏi của quân Minh. Kim Dận rất nhiều...

Truyện ngắn: Nữ thần Dê Trắng (Phần 1)

Hình ảnh
NỮ THẦN DÊ TRẮNG (Phần 1)     I Một chiều thu Ất Mùi (năm 1415), đất nước ta khi ấy vẫn còn bị triều đình nhà Minh đánh chiếm và cai trị rất tàn ác. Trên con đường cái quan đi qua một khu rừng vắng cách thành Đông Quan về phía nam khoảng hai mươi dặm, có một chàng trai dáng vẻ lam lũ gánh đôi thùng dầu đang đi tìm khách mua. Quần áo chàng nhăn nhúm, còn chiếc nón lá chàng đội trên đầu che mưa nắng cũng méo mó và bẹp dúm trông rất thảm hại. Bỗng từ xa có tiếng hò hét của một đám người đang đuổi theo một chiếc xe ngựa làm vang động cả khu rừng. Bọn người đuổi theo là đám quân lính nhà Minh khoảng hơn chục tên, dẫn đầu là một tên phó tướng dáng người rất vạm vỡ. Không bao lâu bọn chúng đã đuổi kịp chiếc xe ngựa, tên dẩn đầu thản nhiên vung kiếm giết chết người điều khiển xe ngựa và người tùy tùng. Sau đó bọn chúng phá cửa xe và lôi xuống một cô gái rất xinh đẹp bận trang phục màu trắng. Trong tiếng cười khả ố, man rợ của bọn giặc cướp nước và tiếng van xin yếu ớt tuyệt vọng của c...

Tử thần trắng

Hình ảnh
Tử thần trắng   Hít xong tép héroin cuối cùng, Phong bềnh bồng ngã người vào ghế, nhìn lên trần nhà nhăn nhở cười... Chợt nó ôm mặt khóc rưng rức: "Phong ơi mày hỏng mất rồi". Vài gã thanh niên ở bàn bên quay lại nhìn Phong với đôi mắt lờ đờ, lạ lẫm... Lục tìm con dao bấm trong túi, Phong rít qua kẽ răng: "Dung, tao sẽ giết mày!". Cô chủ quán tên Dung đang ngồi sau quầy nước. Cô có chiếc răng khểnh và đôi mắt thật đẹp. Đẹp đến mê hồn... Hôm kia, mẹ Phong đã phải khóc khi nhà trường báo cho bà biết Phong đã bị đuổi học do có hành vi dùng ghế ném vào một cô giáo đang mang thai sắp nghỉ hộ sản! Phong tường trình: hôm đó nó mệt, không chép bài được, phải nằm dài trên bàn, thế mà cô giáo cứ nhắc nhở, la mắng mãi... Mẹ Phong đã năn nỉ xin cho Phong được tiếp tục đi học lại, vì chỉ còn ba tháng nữa là nó thi tốt nghiệp. Nhưng bà lại được biết thêm các tội trạng khác của con trai bà. Phong bỏ học thường xuyên, học hành sa sút, bị bắt quả tang trốn vào nhà vệ sinh nữ nhiều ...

Chuyện tình tự kể

Hình ảnh
  Chuyện tình tự kể   I Năm 1983, lúc đó tôi vừa  tròn 21 tuổi, đang học Đại học Sư Phạm năm thứ ba. Nghe lời một cô bạn thân cùng lớp rủ, tôi và cô bạn đã cùng đạp xe đi coi bói ở một ngôi nhà nằm sâu trong một cái hẻm lầy lội của quận Gò Vấp Thầy bói là một bà già mặt mày nhăn nheo, coi bói bằng bài tây, coi chỉ tay và bấm tử vi (nhiều tài dữ a!). Khi xem cho cô bạn tôi, không hiểu bà đã nói thế nào mà gương mặt của cô bạn tôi cứ đờ ra vì thán phục! Sau khi trả tiền xong, cô bạn tôi nghe lời bà thầy vội vã đạp xe đi tìm người yêu để "năn nỉ" cưới gấp (?). - Nếu không sẽ hối hận không kịp! Cô bạn giải thích xong là chạy biến ngay. À, bà già này ngoài nghề coi bói còn kiêm thêm làm "chuyên gia tư vấn về tình yêu" đây! Bà ta hỏi tôi muốn coi gì. Tôi nói muốn coi về tình duyên. Bà ta nhìn mấy lá bài rồi phán: - Số của cậu đào hoa lắm, đến năm 24 tuổi cậu sẽ cưới được vợ thôi! - Bà nói tuổi tây hay tuổi ta? - Tôi coi bằng bài tây dĩ nhiên nói tuổi tây cho cậu dễ tí...

Truyện ngắn: Nàng và hắn

Hình ảnh
Truyện ngắn: Nàng và hắn 1. Họ đi học vẫn thường gặp nhau. Lúc thì chạy xe cùng chiều. Lúc thì chạy xe ngược chiều. Lúc thì cùng ngồi ăn ở một quán ăn, hoặc cùng ngồi uống ở một quán nước. Nhưng dù có mong muốn đến mấy hắn cũng vẫn chưa tìm được ra cách làm quen với nàng để có thể cùng nàng ngồi chung một bàn, trao đổi với nàng chung một câu chuyện. Hắn vẫn thầm gọi nàng là Bé Nơ mặc dù từ lâu hắn đã biết tên nàng là Thu Hương. Bé Nơ thường cài trên tóc một chiếc nơ hoa màu trắng rất đẹp mỗi khi đi học. Có một lần mãi lo ngắm nàng và chiếc nơ mà hắn đã phải va đầu vào cột điện! Khỏi phải nói Bé Nơ xinh lắm. Chân dài, nước da trắng, má lúm đồng tiền. Mỗi khi Bé Nơ mặc áo dài trông nàng chẳng khác nào một hoa hậu vừa mới đăng quang! Còn nàng, nàng không cần biết hắn là ai, nói chi là đến tên họ của hắn! Trong mắt của nàng, hắn chỉ là một tên phiền phức, không hiểu sao thỉnh thoảng nàng lại phải bị gặp để nàng ăn mất ngon, ngủ thấy toàn ác mộng. Nói đâu xa hôm qua nàng đang ăn cơm tấm vừa...