Đôi dòng cảm xúc khi đọc tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò
Đôi dòng cảm xúc khi đọc tập thơ Huyền Thoại Người Lái Đò Đọc tập thơ “Huyền thoại người lái đò”, người đọc có cảm giác tác giả Thanh Trắc Nguyễn Văn đã đi rất nhiều nơi và cũng đã từng trải qua rất nhiều cung bậc cảm xúc. Khi đến miền Tây Nam bộ, tác giả đã ngẩn ngơ trước nét đẹp duyên dáng của các cô gái đồng bằng sông Cửu Long. Ngẩn ngơ đến độ tác giả đã viết nên những câu thơ thật xuất thần: “Cúi hôn vạt nắng bên thềm Thầm mơ hôn vạt áo mềm bà ba Bến Tre đất gấm trời hoa Câu thơ lại nhớ Biết là nhớ em!” (Thơ tình viết ở Bến Tre) “Ta về phía biển xa xăm Ngựa ô khớp bạc gọi thầm trong mơ Em giờ đã thắm duyên tơ Câu Trương Chi hát thôi chờ kiếp sau...” (Về lại Ba Tri) Đến miền Trung có gió cát và biển xanh, có những đồi thông Tây nguyên phủ đầy sương lạnh, những câu thơ tình lại càng da diết hơn: “Người đẹp xách giày đi qua bãi cát Bỏ lại sau lưng muôn vạn ánh nhìn Biển yêu bờ biển thét gào khao khát Đá yêu người đá ngơ ngẩn lặng thinh”. (Đá và người) “Pleiku ngan ng...